Chương 63: Về tông, rời tông

[Dịch] Ta Là Trù Thần, Cả Tông Môn Đều Thèm Đến Phát Khóc

Cửu Ngữ

7.960 chữ

14-08-2026

Nhìn bóng lưng tên đệ tử kia khuất dần, viên ngoại há miệng, mãi sau mới thốt lên được một câu.

"Tiên sư quả thật bận rộn quá."

"Đúng vậy, đúng vậy."

Nghe vậy, đám người phía sau liên tục gật đầu phụ họa. Chẳng phải sao, từ lúc đến tới lúc đi chỉ vỏn vẹn chừng một tuần trà. Nói thật, viên ngoại sống ngần ấy năm trên đời, chưa từng gặp chuyện nào như thế này.

Những đệ tử tông môn lão từng gặp trước đây, dù chỉ là người của tiểu tông môn, thì kẻ nào kẻ nấy cũng vênh váo hống hách vô cùng.

Mời người ta đến hàng yêu, gia chủ còn phải hầu hạ cho thật chu đáo.

Đâu có như đệ tử Đạo Nhất tông, nói tới hàng yêu là thật sự chỉ tới hàng yêu, thậm chí ngay cả một ngụm nước trà cũng chẳng màng uống.

"Không hổ là đệ tử đại tông môn."

Lão chân thành cảm thán một tiếng. Chỉ là viên ngoại không hề hay biết, tên đệ tử kia sở dĩ vội vã trở về như thế, hoàn toàn là vì muốn kịp giờ ăn sáng mà thôi.

So với cơm nước ở hỏa phòng, dăm ba chén trà nát của lão có gì ngon mà uống chứ.

Dưới màn đêm, hắn dốc sức quất ngựa cuồng phong, lao thẳng về hướng Đạo Nhất tông.

Mà cảnh tượng như vậy trong đêm nay tuyệt đối không hiếm gặp. Hơn nữa, nhìn trang phục trên người bọn họ, toàn bộ đều là đệ tử Thần Kiếm phong.

Ban ngày nhận ba nhiệm vụ, buổi tối thức thâu đêm hoàn thành. Làm xong cũng chẳng màng nghỉ ngơi mà phi thẳng về tông môn, tất cả chỉ để kịp ăn một miếng điểm tâm sáng.

Bầu trời dần hửng sáng, tại mã trường của Đạo Nhất tông, văng vẳng vang lên từng trận tiếng vó ngựa dồn dập.

Chấp sự đang tu luyện đột nhiên giật mình bừng tỉnh, hồ nghi bước ra khỏi viện tử.

"Sáng sớm tinh mơ thế này, ai vậy nhỉ?"

Lời vừa dứt, chỉ thấy từ bốn phương tám hướng, từng luồng khói bụi mù mịt bốc lên. Ngay sau đó là hàng ngàn đệ tử Thần Kiếm phong cưỡi yêu mã, toàn tốc lao thẳng về phía mã trường.

"Mẹ kiếp............"

Quả thực chẳng khác nào đối mặt với thiên binh vạn mã đang xung phong. Sắc mặt chấp sự đại biến, động tác không hề chậm trễ chút nào, vội vàng nghiêng người né sang một bên mới tránh khỏi đám đông.

"Chấp sự, ngựa ở đây rồi, ngài đăng ký một chút, ta còn có việc gấp."

"Ta cũng vậy, làm phiền chấp sự rồi."

"Cả ta nữa."

Sau đó, còn chưa đợi lão kịp cất lời, đám đệ tử đã từ trên lưng ngựa nhảy tót xuống, vội vã quăng lại một câu rồi xoay người chạy biến.

Tốc độ kia, nhìn qua khéo còn nhanh hơn cả lúc cưỡi ngựa vừa rồi.

Hàng ngàn đệ tử Thần Kiếm phong, trước sau chưa đầy mười nhịp thở đã hoàn toàn biến mất tăm, chỉ còn lại chấp sự đứng há hốc mồm cùng một bầy yêu mã ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bầy yêu mã này cũng có chút linh trí nhưng không cao, thế nên chúng chẳng thể nghĩ thông suốt được những vấn đề quá phức tạp.

Chúng chỉ biết chuyến đi lần này, dường như suốt cả chặng đường chỉ có vắt chân lên cổ mà chạy, ngoài ra chẳng làm thêm được cái trò trống gì khác.

Lại có một số đệ tử ra tay tàn nhẫn hơn, thậm chí ngay cả một ngụm nước cũng không cho yêu mã uống, dẫn đến lúc này có một số ít yêu mã đã xuất hiện triệu chứng mất nước.

"Đúng là lũ súc sinh mà!"

Kiểm tra một lượt đám yêu mã này, lão nhanh chóng đưa ra kết luận: Do phi nước đại trong thời gian dài dẫn tới lao lực quá độ, lại thêm không được uống nước ăn cỏ, thành ra lả đi vì kiệt sức.

Chấp sự giận dữ mắng chửi. Lão phụ trách mã trường nhiều năm, chưa từng thấy đám đệ tử nào như thế này cả. Mẹ nó chứ, cho ngựa uống một ngụm nước thì chết ai cơ chứ?

Nhìn đám yêu mã sắp sùi cả bọt mép, chấp sự xót xa vô cùng.

Nhưng đối với những chuyện này, đám đệ tử Thần Kiếm phong dĩ nhiên là chẳng hề hay biết. Bọn hắn cấp tốc chạy về Thần Kiếm phong, ngay cả chỗ ở cũng không thèm ghé qua mà lao thẳng một mạch tới hỏa phòng."Xông lên, xông lên!"

"Bôn ba suốt một ngày, mệt chết ta rồi. Nếu không được ăn một bữa do chính tay Trường Thanh sư đệ nấu thì không thể nào hồi sức nổi."

Đám đệ tử từ bên ngoài trở về cùng những đệ tử đang ở lại Thần Kiếm phong, không ngoài dự đoán, đã chạm mặt nhau ngay khúc ngoặt.

Giây phút hai bên chạm mặt, những đệ tử Thần Kiếm phong chưa kịp ra ngoài làm nhiệm vụ lập tức nở nụ cười rạng rỡ, có người hô lớn:

"Ra tay! Bọn họ đã mệt mỏi suốt một ngày rồi, ưu thế thuộc về chúng ta!"

"Lên!"

"Xông lên!"

Trong chớp mắt, hai bên lao vào nhau ẩu đả, binh đối binh, tướng đối tướng, đệ tử tạp dịch chọi đệ tử tạp dịch, đệ tử ngoại môn đấu đệ tử ngoại môn, đệ tử nội môn chiến đệ tử nội môn.

Trải qua một hồi chém giết "thảm liệt", bữa sáng mới chính thức bắt đầu.

Bữa sáng hôm nay là món hoành thánh chua cay, vừa vặn có công hiệu khôi phục thể lực.

Đây cũng là chủ ý của Diệp Trường Thanh. Hắn biết không ít đệ tử đã ra ngoài thực hiện nhiệm vụ nên mới đặc biệt chọn món điểm tâm này.

"Ngon quá, ngon quá!"

"Lo mà ăn đi, đừng có nói chuyện! Thức bất ngôn, tẩm bất ngữ có hiểu không hả? Nước miếng của ngươi bắn hết lên mặt ta rồi kìa!"

Bữa ăn trôi qua nhanh như gió cuốn mây tan. Chỉ là hôm nay có chút kỳ lạ, sau khi ăn sáng xong, đám đệ tử lại chẳng hề nghỉ ngơi.

Bình thường, ăn cơm xong mọi người đều nán lại hỏa phòng phiếm chuyện một lúc rồi mới rời đi. Thế nhưng hôm nay, vừa buông đũa xuống, gần như toàn bộ đệ tử đều lập tức quay người bỏ đi.

Mà điểm đến của bọn họ, dĩ nhiên chính là Nhiệm Vụ đường ở chủ phong.

Trước tiên là bàn giao nhiệm vụ hôm qua, sau đó lại nhận tiếp nhiệm vụ mới.

Trời vừa mới tờ mờ sáng, các chấp sự ở Nhiệm Vụ đường vừa đổi ca trực, đang bàn luận về chuyện của Thần Kiếm phong.

"Hôm qua không xảy ra chuyện gì chứ?"

"Không có, ngược lại còn rất đúng quy củ, mỗi người chỉ nhận ba nhiệm vụ."

"Vậy thì tốt..."

Lời còn chưa dứt, từ bên ngoài đã có một đám đệ tử Thần Kiếm phong rầm rộ tràn vào. Thấy cảnh này, mí mắt các chấp sự giật giật, chột dạ hỏi:

"Các... các ngươi muốn làm gì?"

"Trả nhiệm vụ chứ làm gì."

Hàng ngàn đệ tử Thần Kiếm phong nối đuôi nhau làm thủ tục bàn giao các nhiệm vụ đã hoàn thành.

Nhìn đống nhiệm vụ này, các chấp sự hoàn toàn ngơ ngác.

Nếu nhớ không nhầm thì những nhiệm vụ mà đám người này đang bàn giao, dường như mới nhận vào ngày hôm qua thôi mà?

Hơn nữa, gần như mỗi người đều nhận ba nhiệm vụ. Nói cách khác, bọn họ chỉ trong một ngày đã hoàn thành xong cả ba nhiệm vụ? Nói chính xác hơn là còn chưa tới một ngày.

Các chấp sự cứ thế mang theo vẻ mặt ngơ ngác hoàn thành việc đăng ký. Sau đó, đám đệ tử lại tiếp tục lựa chọn nhiệm vụ mới, vẫn như cũ, mỗi người ba cái.

Đăng ký xong chỗ chấp sự, cả đám lại ầm ầm xông ra khỏi Nhiệm Vụ đường, toàn bộ quá trình kéo dài chưa tới nửa canh giờ.

"Chuyện, chuyện này..."

"Có cần báo chuyện này cho Đường chủ không?"

"Báo thế nào? Người ta mỗi người chỉ nhận ba nhiệm vụ, cũng chẳng hề phạm quy, báo cái gì?"

"Cũng đúng, cùng lắm thì chỉ là hiệu suất nhanh hơn một chút mà thôi."

Nhìn màn quang ảnh trận pháp lại bị quét trống một mảng lớn, các chấp sự đều bất lực thở dài. Đúng lúc này, có đệ tử các phong khác tới làm nhiệm vụ.

Thời điểm này vốn đã tính là rất sớm, thế nhưng khi bọn họ bước vào Nhiệm Vụ đường, nhìn thấy màn quang ảnh trận pháp thì bước chân lập tức khựng lại.

"Nhiệm vụ sao lại ít thế này?"

"Không lẽ người của Thần Kiếm phong lại tới nữa đấy chứ?""Không thể nào chứ, mới sớm thế này mà đã tới rồi sao?"

Hỏi ra mới biết quả nhiên là đệ tử Thần Kiếm phong lại đến, khiến mấy người bọn họ nhất thời cạn lời. Cũng may các chấp sự đã kịp thời bổ sung nhiệm vụ, lúc này mới xem như ổn định được tình hình.

Cùng lúc đó, tại mã trường dưới chân núi, vị chấp sự còn chưa kịp nghỉ ngơi bao lâu đã lại phải đón thêm một đợt đệ tử Thần Kiếm phong.

Nhìn thấy không ít gương mặt quen thuộc trong đám đông, vị chấp sự nghi hoặc hỏi:

"Các ngươi chẳng phải vừa mới về tông môn sao? Sao giờ lại chuẩn bị đi nữa rồi?"

"Dạo này nhiệm vụ hơi nhiều, phiền chấp sự mau chóng đăng ký giúp cho."

"Kỳ lạ thật, nhiệm vụ bắt buộc của tông môn chẳng phải mỗi tháng chỉ có một lần thôi sao, cớ gì đám đệ tử này lại..."

Đệ tử Đạo Nhất tông trở nên bận rộn đến mức này từ bao giờ vậy? Về tông môn tính ra còn chưa đầy một canh giờ đã lại muốn xuất phát tiếp, thật quá kỳ lạ.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!